18 Đường 14, KDC Phú Mỹ, Phú Mỹ, Q 7, HCM
Một lần nọ, Kahlil Gibran (1883-1931, nhà thơ, nhà triết học kiêm nghệ sĩ Lebanon) bắt gặp một thanh niên đang đọc sách triết học trong khu vườn của…… nhà thương điên. Tuy nhiên, theo quan sát của Gibran, anh chàng nọ tỏ ra rất minh mẫn, khác hẳn những người bệnh khác. Ngồi xuống cạnh chàng thanh niên, Gibran hỏi: “Anh vào đây làm gì?” Thoạt tiên người thanh niên nhìn Gibran bằng ánh mắt ngạc nhiên, nhưng sau đó có lẽ vì thấy Gibran không phải là một bác sĩ của nhà thương điên nên anh đáp:
 
” Đơn giản thôi, cha tôi là một luật sư danh giá, ông muốn tôi giống ông. Chú tôi làm chủ một cửa hàng buôn lớn và ông hy vọng tôi theo nghiệp ông. Mẹ tôi muốn tôi trở thành bản sao của người chồng mà bà hết lòng yêu thương, kính trọng. Chị gái tôi luôn đem chồng của chị ấy, một thanh niên thành đạt, làm gương cho tôi. Anh trai tôi cố ép tôi phải tập luyện để thành một vận động viên như anh ấy. Ở trường học cũng không khá hơn, Thầy giáo dạy đàn Piano và Thầy giáo dạy tiếng Anh đều thuyết phục tôi rằng, họ là những ví dụ mà tôi cần phải học theo. Không ai nhìn tôi như nhìn một con người. Họ muốn tôi là một tấm gương mà hễ nhìn vào họ thấy hình ảnh của bản thân. Thế nên tôi phải vào nhà thương điên này, đây là nơi duy nhất tôi là chính bản thân tôi.
 
Kỳ Vọng
Kỳ Vọng
 
Gia Sư SV chia sẻ với bạn đọc bài viết này để những ai là Ba, là Mẹ hãy tạo môi trường để con em mình có thể tỏa sáng, chỉ nên góp ý cho sự lựa chọn của con trẻ chứ không phải là áp đặt. Cho những bạn trẻ hãy làm những gì mà bạn muốn, không ai sống thay cuộc đời của bạn mà chính bạn phải bước đi. Đừng đi vì làm vừa lòng người khác, hãy đi theo đam mê của mình. Để đến một thời điểm nào đó, khi chúng ta ngoảnh đầu nhìn lại và thấy hạnh phúc vì những gì đã chọn chứ không phải là hối tiếc